No easy road for me.

DSC07849

Viết rồi lại xóa, viết rồi lại xóa… :)

Đời, có bao giờ dịu dàng, và ta, có khi nào được hiểu đúng.

Phụ nữ phải chống chọi được sự cô đơn, đàn ông phải chống chọi được sự quyến rũ…

Nhìn bức hình này trên máy tính chỉ dám nhìn một lần. Nhìn thêm trong lòng cuộn lên hàng tỉ cảm giác. Cảm giác sâu sắc nhất là tuổi trẻ đang vương vãi qua kẽ tay… Trên những cung đường ngoằn ngoèo khúc khuỷu của tuổi trẻ, đôi khi đánh mất mình, rồi lại tìm lại được… Yêu thương hết mình làm người ta sống trọn vẹn hơn, mà cũng mất mát đi…

Nhất định phải tìm cho ra con đường để thành công và thấy trọn vẹn, tự do, hen… :) Dù, vốn chẳng có đủ may mắn cho mình.

Nhất là không được nghĩ về cái án đó nữa. 

Anh ơi, em thật muốn hy vọng. Sau này em sẽ nuôi 1 con chó đặt tên là Hy và 1 con mèo đặt tên là Vọng. Dù có biết trước điều gì, cũng vẫn nên tin vào lý lẽ của tim, và hy vọng. 

 

 

Take no bullsh*t.

– Ê, bả dám nói chị sẽ dính đến đàn ông có vợ!

– Chị có đĩ thõa được đến thế không? Em không nghĩ vậy đâu Bò ơi. :))

Mình chỉ dính đến đàn ông có vợ duy nhất đó là mèo đực đã có vợ thôi. LOL

Wise women.

tattooed couple playing video games

Thích cái hình này cực kì vì: 1) Nó không sến; 2) Nó rất tình cảm; 3) Hai bạn cùng xăm hình; 4) Hai bạn cùng mê chơi games.

Đây sẽ là một post dài. Không nhằm dằn mặt hay dạy dỗ nhắc nhở gì cao xa, chỉ đơn thuần là có nhu cầu trút bỏ những suy nghĩ “nông nổi giếng khơi” của một cô gái gần 24 tuổi.

1. Hồi xưa, tức là cách đây 3-4 năm, khi còn quen tình Đại học, mình yêu vẫn yêu, ghen vẫn ghen, nhưng mình khi đó khá là ngây thơ và thiếu chín chắn. Khi đó, mình mê câu nói của Marilyn Monroe – “Wise woman listens but doesn’t believe, kisses but doesn’t love, and leaves before she is left”. Đàn bà thông minh lắng nghe nhưng không tin tưởng, hôn nhưng không yêu, và rời đi trước khi bị vứt bỏ. Mình nghĩ, phải thật tỉnh táo khi yêu, đơn giản vì mình ghét cảm giác mất đi lý trí, mất đi kiểm soát. Mình chọn cách không-tin, dù có yêu, và nghĩ rằng làm thế mình giữ được sự thông minh trong tình cảm.

2. Mình từng đọc ở đâu đó một nghiên cứu rất phũ, rằng đám trẻ sinh trưởng trong những gia đình bố mẹ ly hôn thường tâm lý không ổn định. Nếu tình yêu là một loại thị trường, thì chúng, là hàng lỗi. Nghe người ta phân loại mình như thế, có là robot mới không cảm thấy chạnh lòng, dù mình đã đủ lớn để không trách cứ gì bố mẹ. :) Ít ai hiểu được thời thơ ấu mình đã phải trải qua những khoảnh khắc gì, những sự đau lòng, tủi thân, tổn thương ra sao. Ít ai hiểu, cũng vì thế, mà mình luôn khát khao một gia đình bình-thường sau này của riêng mình. Dù mình đầy rẫy hoài nghi vào tình yêu đích thực. Mình rất mâu thuẫn. Mình vừa muốn tin vào tình yêu, vào một cái kết hạnh phúc, vừa cảm thấy kinh hoàng nếu phải cam kết trong hôn nhân và sợ hãi những gì bố mẹ đã trải qua lặp lại ở mình.

3. Một cô bé mình quen cách đây 2 năm, đẹp, trẻ, có bạn người yêu thương lắm. Thương đến nỗi, bé ấy làm PG, MC, đi làm ở đâu xa cỡ nào bạn người yêu cũng đưa đón, ngồi đợi. Bạn người yêu bằng tuổi bé ấy, nhìn “lam lũ” sao ấy, dáng vẻ nhẫn nại, thương thương. Chẳng thân, nhưng mình vẫn thầm mong 2 em ấy happy lâu lâu, vì nhìn 2 người trẻ tuổi non nớt cố gắng ở bên nhau mặc cho khó khăn tài chính, công việc, cố gắng nâng đỡ nhau, mình xúc động. Rồi đùng cái, bé gái xinh đẹp bỏ theo người khác, bỏ lại 2 năm tình cảm, ngay sau đó quen bạn trai mới. Cũng có vẻ vui, khoe miết ảnh bar biếc beer club các kiểu, nhà hàng các loại. Ừ thì chắc là đẹp như em, upgrade bồ giàu, già đời cũng phải. Rồi chỉ sau 3 tháng, mình vô tình biết ra… em ấy phá thai. :) Anh bạn trai giàu có đẹp mã phong lưu lãng tử chả thấy đâu.

Thương em bao nhiêu thì chỉ muốn trách em bấy nhiêu, sao em ngu dại thế. Làm con gái, trao thân không phải là vấn đề, mà vấn đề là trao-cho-ai. Yêu 1 chàng trai, đâu phải chỉ để sướng cái thân, nói ngọt cho đã tai, chở nhau đi ăn đi chơi, mà còn là có thể tin người đó sau này có làm cha con mình được hay không. Mà làm cha tốt hay không, không nằm ở chuyện tinh trùng khỏe cỡ nào, hay xếp hình thạo được mấy nghìn tư thế, mà là ở tình yêu thương và sự biết điều, biết nghĩ. Đôi khi, con gái khi lên giường với một ai đó, không phải là tìm kiếm sự thỏa mãn mà chỉ đơn giản là đang trao đi sự tin tưởng. Hay là chỉ có mình nghĩ vậy?

https://i1.wp.com/media.tumblr.com/tumblr_m9y7yensGY1qk8erm.gif

4. Quay lại chuyện số 1. Suy cho cùng, yêu thì nên tin. Không phải chỉ là tin người này tốt, tin người này có tương lai vững chắc, mà còn là tin nếu có một gia đình với họ, họ sẽ là một phụ huynh có trách nhiệm để chăm sóc nuôi dạy con cùng mình. Bỏ đi một sinh mệnh luôn là một sự ám ảnh với người phụ nữ.Yêu là nên làm cho nhau trở thành người trưởng thành hơn, tốt đẹp hơn, cố mà biến cái niềm tin nhỏ bé mơ hồ trên kia thành hiện thực. Mình vốn rất sợ con nít, nhưng mình nghĩ với tính cách của mình, thà có con muộn còn hơn sinh nó ra mà con mình phải thiếu thốn khổ sở. Và vì những gì mình đã trải qua ở số 2, mình nghĩ… mình sẽ làm hết sức với người đàn ông của mình để gia đình mình lành lặn.

To be or not to be. 

Chả biết nói gì. Chỉ biết trơ mắt nhìn những dòng chữ vô cảm. 

Chỉ biết: Họ đã nói rất rõ rồi, kẻ cố chấp là mình thôi. 

Không phải là nên nữa mà là bắt buộc phải làm cái họ cần nhất ở mình.

Chắc là lần này thôi cố chấp thì đã nhìn ra vấn đề… Nhìn ra…

Darkest.

black and white rose-Desktop-wallpapers

Thứ Sáu, ngày 20.03.2015.

Là chỉ còn 5 lần thứ Sáu nữa.

Liệu mình có còn sống sau ngày hôm đó không?

Không được khóc. Không được chết. Không được bỏ đi vĩnh viễn. Mà, tại sao lại không được?

Blank.

https://i2.wp.com/41.media.tumblr.com/tumblr_mbst9xKzVD1rfbl5io1_500.jpg

Lần cuối cùng nghe được câu “Are you OK” là khi nào nhỉ?

Mình không rõ mình đang phát ra những tín hiệu kì quặc gì, chỉ biết là mình đang cảm thấy cực kì bối rối, dằn vặt, phấn khích, cô đơn, và tan vỡ trái tim cùng-một-lúc.

Mắc kẹt trong việc cảm thấy bản thân thật quá đỗi đáng thương, đồng thời cảm thấy ghét bỏ chính mình.

To the King of my heart.

https://s-media-cache-ak0.pinimg.com/236x/c4/3b/40/c43b4063726b00ac8f2752f6af30c39b.jpg

Có lẽ anh sẽ không bao giờ đọc đến những dòng này. Có lẽ một lúc nào đó em sẽ quên đi những điều em sắp viết. Hoặc anh, hoặc chính em, hoặc có khi cả em và anh ở một thời điểm nào đó, gần chục năm dài dằng dặc nữa, đọc những dòng dưới đây và sẽ thốt lên “crazy woman”. Nhưng không sao cả, vì rõ ràng là, bên cạnh việc em hơi bất bình thường, có phần mù quáng và ngông cuồng, và em thích viết, và số phận ít nhiều đã buộc chúng ta lại với nhau, thì việc ai đọc những dòng này và cảm thấy ra sao đã trở nên chẳng quan trọng nữa. Anh hiểu không?

Em là một kẻ nói dối cực kì nhiều. Em nói thật cũng nhiều ngang ngửa. Em làm mọi việc để đạt được mục đích của mình, chỉ có thế thôi. Những sự quái đản này của em, em tin anh hiểu rõ. Nhưng có một sự thật, đó là giữa rất nhiều lần tính toán, bất an cân lên đặt xuống như bản chất cái cân Thiên Bình của em, trong mắt em: Anh luôn là một vị vua. Không phải anh giống như vua, mà anh đích thực là một vị vua. Một vị vua, có nghĩa là khi em nhìn anh, em thấy mọi thứ trở nên hiển hiện rõ ràng, em thấy sự thông minh, em thấy bản lĩnh, em thấy sự thâm trầm và cứng rắn, em thấy được cả những thứ nước mắt và yếu ớt anh hay che đậy lại bằng sĩ diện. Em thấy sự tin tưởng của em ở anh. Em thấy tương lai của anh. Mọi thứ rực rỡ, mọi thứ nhuốm màu sắc của sự đánh đổi, mọi thứ mà chỉ cần cho anh thời gian thôi, bất kì ai cũng phải giật mình kinh ngạc, chỉ trừ em vì em đã biết từ trước đó rồi. Và quan trọng nhất, bất kể em thấy gì, em vẫn giữ nguyên một cảm giác nể không thể thay đổi. Chính cảm giác này làm anh trở thành một vị vua trong mắt em. Chỉ có anh là người duy nhất làm em im lặng, làm em kìm nén lại cái tôi, làm em nuốt lại những lời nói lẫn hành động nông nổi. Em vẫn luôn nghĩ, bản thân từ Bò đã chứa sự hoang dã, nhưng thật may vì anh có thể phần nào thuần hóa được em.

Em vẫn luôn tin, không ngừng tin, không ngừng kì vọng vào anh, vào vị vua của em. Cho đến một ngày, chỉ mới đây thôi, niềm tin ấy lần đầu tiên bị lung lay. Em nhận ra, anh đúng là một vị vua, không thể sai đi đâu được, nhưng… vị vua ấy không gặp thời, không được thần may mắn mỉm cười. Anh mãi mãi là một vị vua, với sự ngoan cường và cố chấp và độc đoán của anh, với sự tàn nhẫn của anh khi anh cần phải thế, cùng tất cả sự trẻ thơ và dịu dàng, và sự tài giỏi cùng bản lĩnh vượt sóng gió làm em luôn khâm phục. Nhưng anh cũng mãi mãi không thể có được vương triều mà anh muốn. Ở mọi chặng đường anh đi, anh sẽ luôn gặp trắc trở, đố kỵ và thị phi. Người cứng cỏi như anh, chắc chắn vượt qua được. Nhưng những tham vọng và ước mơ cao xa của anh… chúng mãi mãi chỉ dừng lại ở mức vừa phải chứ không thể nào lên được đến đỉnh cao như khi tuổi trẻ anh đã hằng khao khát.

Em thấy tuyệt vọng khi nghĩ đến điều đó. Em đã tưởng chúng ta sẽ cùng chinh phục và thâu tóm mọi thứ. Một người như anh mà phải chịu sự cai trị của người khác sao? Một người như anh mà phải dừng lại trước số phận sao? Tại sao lại thế? Có phải vì bản chất của anh đã bao hàm quá nhiều mâu thuẫn, khiến anh quá cứng rắn khi cần nhu hòa nhưng lại mềm yếu chùn lòng khi cần chai đá? Hay bởi vì, đơn giản là anh không gặp may được như những kẻ chẳng có tài như anh, nhưng lại may mắn và khéo nịnh bợ? Hay vì một lẽ rất đau: anh không gặp đúng thời đúng người để phát huy sở trường của anh?

Sau một chuỗi dài thất vọng, em dần chấp nhận được thực tại. Anh, em chấp nhận. Một người bạn của em từng tặng em câu này: Đời chỉ đẹp khi ta biết chấp nhận, và càng đẹp hơn khi ta biết phấn đấu. Dù anh có làm được những gì tuổi trẻ của anh ước mơ hay không, dù anh có đánh đổi nhiều thứ để rồi cái nhận lại chỉ là 1 so với 10, dù anh mãi mãi không thể trở thành một vị vua rực rỡ như tham vọng to lớn của anh… Với em, anh vẫn là một vị vua. Dù sau này, nếu đúng như số phận an bài, em sẽ là một nữ hoàng cô đơn trên đỉnh cao của em, còn anh là một vị vua lặng lẽ mắc kẹt trong cái lưới của số mệnh và những ước mơ anh thêu, em cũng sẽ luôn tự nhủ mình: Anh là vị vua duy nhất của em. Bất chấp việc thời gian có thể trở nên tàn nhẫn và làm chúng ta quên mất chúng ta đã yêu quý nhau thế nào khi cả hai đều còn tay trắng, em vẫn sẽ cố nhớ, anh là vua. Bất chấp việc có ngai báu hay quyền lực hay không, bản lĩnh của anh và sự nghiêm túc với ước mơ của anh, thiện chí trong mọi việc của anh, vẫn sẽ làm em biết rằng, anh đích thực là một nhà vua.

Dù chúng ta có chia sẻ được với nhau hay không, hay như số phận an bài, một lúc nào đó chúng ta sẽ ngừng chia sẻ, và trở thành hai kẻ luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt nhau và trước cả thiên hạ, em vẫn sẽ tiếp tục ở bên vị vua của em. Vì một người nghiêm túc và lương thiện như anh không làm gì có lỗi với em. Vì chúng ta hiểu rõ cả hai đều là hai tâm hồn cô độc, vì trong sâu thẳm mỗi người đều có nhiều vết thương, nhiều tòa thành băng giá không thể san sẻ nổi dù có yêu quý nhau đến mấy đi nữa…

Em vẫn luôn tin, chỉ duy nhất nhà vua mới thu hút được nữ hoàng, và chỉ nữ hoàng mới xứng đáng với vua.

Hãy cứ tiếp tục chặng đường của mình đi anh ạ, và chờ xem tương lai.

You have been, and always will be the King of my heart. You have the key to my heart and my support, as always.